Karate và Phật giáo trong nghệ thuật Trung Quốc
Những bức tượng Phật đôi khi đi cùng
với những tượng các vơ sĩ Karate,
được thể hiện qua tư thế đứng hoặc
ngồi bên cạnh đó - chúng luôn miêu
tả được một cách rất sinh động qua
thế đứng quan trọng trong Karate
hoặc vị trí cánh tay .
Một
trong số thế thủ thường th́ bên phải
tượng Phật là những bức tượng mềm
mại và thư giăn, trong khi bên trái
tượng Phật là những bức tượng cứng
cáp hay đang tập trung cao độ - Sau
lời chỉ dẫn Karate của Bồ Đề Đạt Ma
về Đạo Thiền trong Phật Giáo, những
nhà sư (tu sĩ) nghiên cứu khí công
Trung Quốc cũng đă nghiên cứu thêm
cả Karate - Bồ Đề Đạt Ma tin rằng
việc tập luyện cơ thể và trí óc cùng
một lúc cần thiết hơn cả việc tập
luyện một cách nghiêm ngặt về tâm
hồn hay thể xác.
Rất ít sách viết riêng về Karate mà
nó thường được gắn liền với (Zen)
của Đạo Phật. Thực tế những ǵ được
viết đều bị giử kín và Karate chỉ
được dạy như là một phần huấn luyện
khí công của Phật giáo, mặc dù tất
cả các bức tượng và các bức tranh
của giai đoạn này đă được gắn liền
với khí công của Phật Giáo chứa đựng
các yếu tố về Karate - Những hoạ sĩ
của thời kỳ này đă miêu tả các đặc
tính của khí công Phật Giáo cùng với
những lời diễn tả và quan điểm về
Karate - Chính tại điểm này đă nhận
ra được điều quan trọng là những
nguyên tắc về khí công trong Phật
Giáo không phải là khí công duy nhất
và đơn độc, mà nó đă được tập luyện
nhiều năm trước đó, nó c̣n thể hiện
trong các dạng của chủ nghĩa “TAO”,
chủ nghĩa La Mă, chủ nghĩa thụ động
(yên tĩnh), chủ nghĩa khoái lạc, và
các tôn giáo bí hiểm khác hoặc những
triết lư thuộc về quá khứ. Đạo Thiền
được ưa chuộng nhất so với các đặc
tính của tất cả những tôn giáo này,
và đă được phát triển và được gọi là
khí công (Zen) Phật Giáo.
Ở một số giai đoạn trong lịch sử
Trung Quốc, Karate đă trở nên thông
dụng (phổ biến) như là một trong
những phương tiện để bảo vệ hơn là
một phần của Phật Giáo. Khi điều này
sảy ra cả Phật Giáo và Karate đều
mất đi bản chất của ḿnh, khi những
người tu hành Phật Giáo nhận thấy là
họ không cần phải bảo vệ một chút
nào, bởi v́ mọi người đều chấp nhận
họ như là những người linh thiêng (thần
thánh) họ dần dần không để ư đến
việc tập luyện Karate nữa, cho dù
việc tập luyện đó có một mục đích
rất mật thiết gắn bó với Đạo của họ
.

Cùng thời gian đó Đạo Thiền (Zen ) của Phật Giáo cũng đă được truyền dạy, không lâu hơn Phật Giáo Đạo Ấn hay Phật Giáo khí công của Trung Quốc, mặc dù cả hai đều có sự sửa đổi - Để đạt được sự mở mang đó đều phải thông qua sự tập trung cao độ mà được xem là phương cách dể chấp nhận nhất - những điều nầy nó lại nằm bên dưới thế giới triết học của Trung Quốc - Ở dạng này Đạo Thiền (Zen) của Phật Giáo đă được truyền dạy đến nhiều nước khác .
Karate và Đạo Thiền (Zen) :
Nhân tố mà tạo ra Karate có sự khác
biệt với Đạo Thiền, đó là Đạo Thiền
được tập luyện như là một tôn giáo -
Karate sử dụng những nguyên lư của
Đạo Thiền để giúp hoàn hảo các
chuyển động tự vệ và sự phối hợp TRÍ
ÓC và THÂN THỂ đă ảnh hưởng lớn tới
môn nghệ thuật này - Những nguyên lư
của Đạo Thiền (Zen) bản thân nó rất
là đẹp khi được sử dụng trong Karate
với một sự h́nh dung trong trí óc,
tạo ra cho cơ thể hành động có hiệu
quả và thành một thể đồng nhất tuyệt
vời - Sự đồng nhất này hoạt động
theo một cách mà chỉ định ra như là
cơ thể và trí óc cùng “xứng đôi” với
nhau trong một thời điểm - cơ thể và
trí óc trở nên như một, hoạt động
cùng nhau - Sự hoà hợp giữa tác động
của cơ thể và trí óc đă đạt được
thành công, Karate sẽ giúp đở bạn
trong cuộc sống, đó là mang lại sự
tập luyện cho bạn những ǵ bạn cần
phải học.
Vs Lê Văn Thạnh
.







